Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

MỘT VÀI LƯU Ý BƯỚC ĐẦU VIẾT TRUYỆN NGẮN

MỘT VÀI LƯU Ý

BƯỚC ĐẦU VIẾT TRUYỆN NGẮN

1. Khái niệm về truyện ngắn.

Truyện ngắn là một tác phẩm tự sự cỡ nhỏ mà nội dung thường chỉ xoay quanh một tình huống truyện chủ chốt nào đó.

2. Truyện ngắn phải có tính văn chương

Văn chương là ngôn ngữ của nghệ thuật. Ngôn ngữ nghệ thuật bao giờ cũng tìm cách truyền các quan điểm của nghệ sĩ vào đối tượng được miêu tả, truyền vào đấy một lối nhìn sự vật, cách nhận thức và cảm quan về thế giới của tác giả, nói cách khác là ngôn ngữ mang dấu ấn của cá tính và phong cách nghệ sĩ.

3. Những điểm cần lưu ý khi viết truyện ngắn

– Mỗi truyện ngắn như một bài thơ về những cuộc đời, những thân phận nhỏ bé, côi cút và bất hạnh, gợi sự thương cảm, xót xa sâu sắc của tình người. Giản dị mà chứa chan tình nhân ái, hướng người đọc tới sự thanh cao của cái đẹp, cái thiện.

–   Không gân guốc, không đao to búa lớn nhưng luôn thâm trầm kín đáo. Và đằng sau những dòng chữ lặng lẽ ấy là bao nhiêu những dằn vặt của sự thức tỉnh nhân cách con người.

–   Phải hiểu lòng mình để hiểu về người khác, đặt mình vào vị trí nhân vật để nói lên cảm nghĩ về số phận những kiếp người nhỏ bé trong xã hội và để từ đó toát lên sự cảm thông sâu sắc với những cảnh đời nghiệt ngã, khổ đau.

–   Giọng văn phải có sức sôi cuốn để người đọc càng đọc càng say, càng đọc càng bị cuốn hút. Nó như kiểu “lạt mềm buộc chặt”, càng đi sâu vào người đọc càng không thể dứt ra. Đó là cách diễn tả  tinh tế những cung bậc tình cảm của nhân vật.

– Người viết truyện ngắn là người có một trái tim nhạy cảm, yêu cái đẹp, luôn đi tìm cái đẹp, tìm về những cái đẹp của đời thường, của những tâm hồn bình dị, mộc mạc mà tinh tế. Đó là những hạt ngọc ẩn chứa trong tâm hồn con người, trong thiên nhiên…

– Khi viết giọng văn phải nhẹ nhàng, thủ thỉ nhằm đánh thức miền ký ức của mỗi người, đánh thức những xúc cảm thầm kín nhất, sâu xa nhất về những kỷ niệm yêu dấu đã qua trong tâm hồn mỗi người.

– Cái đẹp lớn nhất mà người cầm bút đem đến cho mọi người là tình yêu vô hạn, tình yêu hy sinh của Đấng tạo hóa.

– Khi viết về phụ nữ người cầm bút phải diễn tả những đặc tính của họ: là những người chịu nhiều khổ đau, bất hạnh nhưng họ vẫn hướng tới cái đẹp, vẫn giữ cho mình những nét đẹp trong tâm hồn.

– Khi viết về những người dân nghèo – tầng lớp dưới đáy của xã hội ngòi bút cũng ánh lên vẻ đẹp thanh cao của những tâm hồn bất hạnh và khổ đau.

– Khi viết về những con người bình thường với niềm trắc ẩn mênh mông. Niềm trắc ẩn đó trở nên đặc biệt sâu sắc của những người cha – người mẹ tần tảo, luôn hy sinh thầm lặng, gánh chịu mọi vất vả tủi phận để đem đến niềm vui và sự hạnh phúc cho con cái.

– Người viết truyện ngắn phải biết đi sâu vào thế giới nội tâm con người, biết quan sát cái bên trong, để hướng cái nhìn của mình vào những vùng khuất tối nhất trong thế giới nội tâm con người.

– Văn chương luôn có sự hài hoà giữa thiên nhiên và tâm trạng, giữa cảnh và tình. Bằng lối ngôn ngữ miêu tả giàu xúc cảm và hình tượng, tác giả truyện ngắn đưa người đọc trở về với những miền êm đềm, yên ả.

Tạm gọi những điều trên đây là kỷ năng dành cho người mới tập viết truyện ngắn. Những ai muốn phát triển không ngừng cần tìm hiểu và đào sâu hơn nữa.

     Cát Đen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *