Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

TIẾC CHI LỜI CẢM ƠN

 Sống chung một nhà, ăn chung một mâm và có khi cùng hiệp chung một Thánh Lễ. Thời gian cùng sống không phải 1 hay 2 ngày nhưng là vài tháng. Chuyện ngạc nhiên hiếm thấy đó là lời chào và cảm ơn.

          Lời chào cao hơn mâm cỗ và lời cảm ơn thể hiện nhân bản của mình.

          Thường, chả biết do Cha Mẹ dạy hay ăn vào trong máu của mình hồi nào không biết để rồi dầu cho ai đó chở mình đi 1 đoạn đường gọi là xe ôm hay bán cho mình ổ bánh mì thì khi xuống xe hay nhận bánh mình không quên nói lời cảm ơn. Với hiện tượng mới xảy ra nhất như thế này làm cho mình không khỏi nghĩ suy. Đây có phải là kiểu sống của một người tạm gọi là người hay là người mà đi đâu người ta vẫn gọi mình là “thầy” vì chủ thể xưng là “thầy”.

          Mình ngạc nhiên và thấy làm lạ là dẫu rằng người nào đó chỉ là chị bếp trong nhà thôi thì “dù đến dù đi ta vẫn tạ ơn người, tạ ơn em …”.

          Khi anh ra đi không người đưa tiễn, khi anh đi rồi chẳng nói lời cảm ơn !

          Phải chăng đây là con số nhỏ hay là trào lưu sống vô ơn và thiếu nhân bản trong xã hội ngày hôm nay ?

          Chúa Nhật vừa rồi, khi ngồi tòa quá trưa cũng như kéo dài, dĩ nhiên ai cũng mệt. Đang khi giải tội cùng thì chợt nhìn trước bỗng thấy 1 chai nước từ đâu đó đến với Cha Quản Xứ. Hình ảnh đẹp của một người biết lo toan và phục vụ người khác. Ngỡ chừng như người khác cũng có nhưng chuyện là không !

          Từ hình ảnh đó, ta bắt gặp khuôn mặt dị dạng trong nhân cách. Kiểu dị dạng này như người thường nói đó là lối sống “thượng đội hạ đạp”. Hay dí dỏm một chút, người ta nói cung cách sống này là sống nghề thợ may (nghĩa là trên nâng dưới đạp).

          Và, một người bình thường với nhân cách bình thường sẽ không ai làm như thế. Tiếc thay cho những ai chạy theo lối kiểu bưng bê như thế này. Chuyện quan trọng là không qua mắt người khác được nên rồi nhân cách ấy cứ như lộ ra dần ánh sáng.

          Thương ! Giận ! Trách ! Hờn ! Oán ! … chăng !

          Xin thương là thương hơn là giận, là trách, là oán … vì lẽ thương cho nhân cách không bình thường.

          Ở chung một nhà, người nấu bếp dù họ chỉ lui thủi trong bếp thôi nhưng họ đặt hết chữ tâm vào từng nồi cơm, tô canh và dĩa cá. Họ, dù chỉ ở góc độ thấp hèn thôi nhưng họ đã nâng niu từng bữa ăn cho các thành viên trong gia đình để rồi cần và cân trọng ở cái con người nằm trong xó bếp.

          Điều đáng tiếc là nhân cách dị dạng không cần biết người nấu bếp đó là ai và chả quan tâm đến họ. Chuyện họ cần là họ chỉ đến bữa ăn là phải có cho họ và họ không trân trọng ai hết.

          Chuyện gì đến là nó đến thôi. Không chào, không hỏi và không một lời cảm ơn dẫu người đó là người rất bé trong ngôi nhà bao la bát ngát. Hành vi ấy trở thành bài học lớn cho những ai ở lại.

          Chả lẽ mình già nên mình khó tính chăng ? Hình như là không đâu í ! Chuyện xin lỗi, chuyện cám ơn, chuyện biết ơn và chuyện chào đi là chuyện nhỏ và chuyện dễ cũng như nhân bản nhất trong đời sống con người cơ mà. Có khi chỉ đến chơi trong chóng vánh nhưng khi ra về người khách lại tìm đến tận từng người để nói lời từ biệt.

          Thật ra mà nói, nhân cách hay nhân bản cũng tùy người. Có người xem ra học cao hiểu rộng nhưng nhân bản và nhân cách quá kém. Họ cứ nghĩ cái gì họ cũng biết nhưng điều cần biết nhất trong đời họ đó là họ không biết điều.

          Chiều hôm Chúa Nhật ấy, bù lại cho chuyện nhìn thấy khập khiễng với chai nước “chạy” đến bề trên cũng như chuyện nhân bản dị dạng của ai đó thì có con bé thật dễ thương. Nhìn bề ngoài có lẽ nó không xinh như bao đứa con gái khác và có khi nó còn đen hơn mấy đứa bạn đang chờ lên lãnh bí tích hòa giải nữa nhưng lòng nó thật đẹp : “Cha ơi ! Cha có mệt lắm không ?”.

          “Cha ơi ! Cha có mệt lắm không ?” Vỏn vẹn chỉ với 7 từ thôi nhưng đã xua đi cơn khát và cơn mệt cũng bay biến mất.

          Thế đó ! Một con bé dân tộc, một con bé không cao sang quý phái như người Kinh nhưng nó có cảm thức về cha của nó để nó bộc bạch lời thăm hỏi.

          Dĩ nhiên cuộc đời có này có khác và đâu đó là bài học cho chính ta về người vô ơn và nhân bản kém. Nhờ những người như vậy chỉ dạy, mình sẽ cân chỉnh lại đời mình hơn để rồi sống sao không cần biết nhiều và biết điều.

          Và với con bé hỏi “Cha ơi Cha có mệt không ?” là bài học cho mình để mình biết quan tâm đến người khác hơn là quan tâm chính mình.

          Đời vẫn là chuỗi ngày dài để học. Học, học nữa và học mãi để có một nhân cách tròn đầy và nhân bản đủ lớn để hành xử với người khác có thể.

Người Giồng Trôm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *