Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

TRANG TRÍ GIÁNG SINH VÀ …

          Mấy ngày này, cận kề vào Đại Lễ Giáng Sinh, đèn lung linh và sáng rực mọi nẻo đường. Về Sài Gòn có những góc phố nhìn không ngỡ là Việt Nam nữa vì chói lói hay có thể nói là lộng lẫy.

          Thật thế, niềm vui Giáng Sinh không chỉ riêng ai hay là của người Công Giáo để rồi chưa phải là người Công Giáo cũng vui và thể hiện niềm vui bằng cách trang hoàng nhà cửa, làm hang đá, làm cây thông … Với thời hiện đại, hoa đèn không như thời bao cấp hay như ngày xưa nữa. Bao nhiêu công nghệ phát sáng được đưa vào hang đá để hang đá lung linh hơn, đẹp hơn.

          Cuộc sống ngày nay, hơn bao giờ hết người ta chạy theo hình thức bề ngoài để rồi bằng mọi cách và mọi giá họ trang hoàng bên ngoài cho mình không chỉ là hang đá máng cỏ mà cả vỏ bọc bên ngoài là quần là áo lụa, điện thoại, nhà cửa.

          Chuyện trang trí càng đẹp càng tốt cho hang đá máng cỏ là điều dĩ nhiên và nên làm vì đó là cách thể hiện tâm tình mến Chúa. Thế nhưng rồi, có chuyện cần và cần hơn cả đó là trang trí tâm hồn.

          Một hang đá đẹp ở thánh đường, ở xóm đạo và gia đình cũng là điều tốt nhưng có một tâm hồn đẹp nơi bản thân người trang trí phải chăng mới là điều quan trọng. Vì chạy theo bề ngoài nên ta cũng bắt gặp khá nhiều chuyện rằng là người ta chỉ lo trang trí bên ngoài nhưng tâm hồn vẫn còn đó những ngổn ngang của những thứ không tốt.

          Khổ một nỗi là ngày hôm nay người ta lại chuộng hình thức và bề ngoài để rồi chăm chăm chú chú vào cái bên ngoài chứ không nghĩ đến chuyện tâm hồn. Người bây giờ có cái lạ là thích bề ngoài cũng như những lời nói hoa mỹ hơn là tâm hồn cũng như những lời chân thật. Cũng bởi bề ngoài nên không ít người dính bẫy với những cái vẻ bóng bẩy ở bên ngoài.

          Có những trường hợp đáng tiếc xảy ra là ngay trong khi làm máng cỏ thì chính những người làm đã là bung xung với nhau và không ai chịu ai. Thường thì dễ hiểu đó là xem họ là nhất và họ không hợp tác với ai, họ cứ thế mà bảo vệ ý tưởng cũng như công việc của họ. Một chàng thanh niên cộc tính với đường đèn từ ngoài lộ đến cổng nhà thờ chỉ một mình anh. Anh khó chịu đến độ không cho bất kỳ ai đụng đến “công trình” của anh và cứ làm một mình cho dù nhiều người cảm thấy không vui lắm.

          Với kiểu làm như thế thử hỏi có sự hiệp nhất và yêu thương trong xứ đạo hay có điều gì đó cần suy nghĩ.

          Một cha sở phải đắng lòng để ngỏ với giáo dân rằng thì là khi muốn dời một chậu cảnh cũng chẳng có ai trong khi cha bị sút lưng mấy lần rồi. Chính thái độ vô cảm của những con chiên làm cho cha sở phải nặng lòng. Chưa hết, một vị “quan chức” rất dễ thương khi chỉ biết phán. Cha ra phán làm cái này làm cái kia và biệt tích. Phán như thế là coi như mọi chuyện phải xong theo lệnh chứ không được cãi. Những hang đá được “dựng” như thế xem chừng ra dù có đẹp đến mức nào đi chăng nữa nhưng cũng chẳng đẹp vì có những tâm hồn không đẹp đứng sau lưng hang đá.

          Bên cạnh những chuyện vụn vặt như thế cần để ý đến chuyện kinh tế. Có những hang đá được “dựng” lên bằng sự bốc đồng hay chơi nổi. Vì muốn khẳng định mình nên không ít người bỏ ra số tiền quá lớn để làm hang đá. Dĩ nhiên là quyền của mỗi cá nhân hay xứ đạo nhưng đừng quên rằng quanh mình còn và còn rất nhiều cảnh cơ cực nhất là trong hoàn cảnh dịch bệnh đang còn hoành hành chưa hẹn ngày chấm dứt.

          Vẫn biết rằng thân phận con người không tránh khỏi điều này điều kia nhưng tưởng nghĩ chuyện cần nhất vẫn là bỏ đi cái tôi của mình để làm việc chung và hợp tác với nhau. Đời mà ! Chả ai là một hòn đảo cũng như một cây làm chẳng nên non nên cần lắm sự kết hợp với nhau trong mỗi công việc.

          Chưa hết, cạnh những cái tôi ích kỷ, cá tính đó lại có những trường hợp “thánh chỉ”. Có những người không làm gì hết nhưng được cái ơn là chỉ chứ không bao giờ giơ ngón tay lay thử. Thường thì những người này có cái ơn là cứ đi quan sát và xỉa sói chứ không bao giờ đưa tay ra làm. Được cái ơn là phán và phán như thánh vậy.

          Tưởng nghĩ hang đá đẹp là thật cần nhưng cần hơn là những tâm hồn đẹp. Giáng Sinh đã gần kề, ta đừng chỉ chú tâm đèn rọi Chúa Hài Đồng có sáng không, cây thông có đẹp không mà hãy trang trí tâm hồn của mình, khuôn mặt của mình. Đèn hang đá đã sáng thì lòng mỗi người chúng ta cũng phải sáng để mọi người nhìn vào ta họ thấy được một Hài Đồng Giêsu đang hiện diện trong tâm hồn của ta. 

Người Giồng Trôm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *