Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

“ Chạp Mả”

Vào sáng thứ 7 tuần trước 23.1.2021 – ngày 11 Âm Lịch, đại diện chị em trong Hội dòng đã về “nhà tổ Gò Thị” để dâng Lễ Giỗ kính nhớ Đấng Sáng lập dòng, quý Đức Cha, quý cha linh hướng, quý  bề trên, quý chị em của Hội Dòng, những chị em đã nằm xuống trên chặng đường dài suốt 350 trong hành trình tận hiến cho Nước Trời theo linh đạo Mến Thánh Giá.

  Vì hoàn cảnh Hội dòng không có đất để làm “ đất thánh” ở một nơi, thế nên,

  Sáng nay, 30.1.2021- ngày 19 Âm lịch, tiếp tục truyền thống văn hóa đẹp này, một số chị em tại nhà mẹ Hội dòng thay cho hơn 500 chị em đang thực thi sứ vụ trên quê hương Việt Nam và ở hải ngoại đến nghĩa trang Bùi Thị Xuân nơi quý bà, quý chị của Hội dòng đang yên nghỉ để sửa sang, quét dọn, thắp hương, kính viếng. Cùng quét dọn, gắn lại các thánh giá trên phần mộ “thai nhi”, các em bé bị giết chết trong các phòng khám, các bệnh viện trong thành phố Qui Nhơn mà Hội dòng chôn cất từ bấy lâu.

   Bên phần mộ của tiền nhân, chúng con thắp lên một nén hương trầm với lời nguyện cầu sốt sắng,tin tưởng tình thương Thiên Chúa đang ân thưởng quý tiền nhân, quý bà , quý chị trên quê hương hằng sống. Bởi vì chúng con xác tín vào Lời “  Chúa phán, Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó” ( Ga 12, 26)

 Bên phần mộ của tiền nhân cho chúng con thêm lòng xác tín, thêm một lời mời gọi mỗi người hãy can đảm, trung tín  tiếp bước trong cuộc lữ hành trên trần thế, chết đi cho chính mình và sứ vụ. Sống gắn bó với Chúa hơn, yêu Chúa hơn, quý trọng ơn gọi của mình và sống quảng đại dấn thân phần rỗi anh chị em trong hiện tại … Bởi vì, cuộc đời chỉ có ý nghĩa, chỉ có giá trị khi biết sống quên mình, biết nghĩ đến tha nhân? Vâng, nếu hạt lúa mì rơi xuống đất không thối đi, thì nó sẽ trơ trọi một mình. Nhưng nếu nó thối đi, sẽ sinh nhiều bông hoa. Theo chân các bậc tiền nhân, ước gì  cuộc đời chúng con cũng sẽ là hạt lúa được chôn vùi – chôn vùi chính mình, để nẩy sinh nhiều bông hạt yêu thương cho Chúa, cho tha nhân.

  Quý bậc tiền nhân đã an nghỉ nhưng gia sản của các Ngài đang được lưu chảy, thông truyền cho các thế hệ tiếp nối theo dòng thời gian, đây quả là lời chứng sống động về một niềm tin, tình yêu dành cho Đấng Chịu Đóng Đinh, cho chúng con hướng đến tương lai với niềm hy vọng mỗi người cũng hãy là chứng nhân cho đời sống Vĩnh Cửu ngang qua việc thực thi lời khấn dòng trong nếp sống cộng đoàn ( x. Hc dòng MTG QN- Điều 10/2 c).

  Truyền thống tốt lành của những người sống đời thánh hiến, không đi ngoài truyền thống của dân tộc – quê hương. Vì thế, những ngày cuối năm Âm Lịch, chị em trong Hội dòng dành những ngày để “ Chạp mả” thật là phải đạo.

   Xin được trích dẫn bài nguyên cứu về “ chạp mả” của ThS. PHẠM TUẤN VŨ mà http://www.baobinhdinh.vn/viewer.aspx?macm=6&macmp=7 đã đưa tin.

 ” Hằng năm, từ khoảng giữa tháng 11 âm lịch cho đến hết tháng Chạp, người miền Trung thường có truyền thống đi giẫy mả, quét dọn, sửa sang mồ mả tổ tiên, thắp nhang tưởng nhớ ông bà, sau đó bà con trong dòng họ trở về nhà quây quần bên mâm cỗ. Truyền thống này được gọi là “chạp mả”. Vậy, “chạp mả” có nguồn gốc từ đâu?

Như đã biết, trong tiếng Việt có hai từ “chạp”. Đó là chạp (1): tháng thứ 12, cũng là tháng cuối cùng của năm âm lịch (nên ta có tháng chạp) và chạp (2): lễ cúng tổ tiên [vào tháng chạp] (nên ta có ngày chạpgiỗ chạp). Hai từ này có chung nét nghĩa liên quan đến thời gian (tháng chạp). Do đó, nhiều người nhầm rằng, “chạp mả” bắt nguồn từ “tháng chạp” vì phần lớn ngày chạp mả của các dòng họ đều diễn ra trong tháng này.

    Thật ra, xét về từ nguyên, cả “[tháng] chạp” (1) và “chạp [mả]” (2) đều có cùng một gốc từ tiếng Hán, do đọc lệch chữ lạp trong tiếng Hán mà thành. Bởi như đã dẫn ở bài viết “Tháng chạp” và “tết” đăng trên báo Bình Định ngày 10.2.2018, mối quan hệ giữa hai phụ âm /l/ và /c/ (viết ra bằng ch) là mối quan hệ lịch sử. Chúng có thể chuyển hóa cho nhau như đã thấy trong các trường  hợp: lang à chànglam à [màu] chàmlịch lạc à chệch choạc… \

   Trong tiếng Hán, lạp (bộ nhục) có nhiều nghĩa, trong đó có nghĩa “lễ tế chạp”, tức lễ tế thần vào tháng cuối năm âm lịch. Vào đời nhà Chu, cuối năm có lễ tất niên, gọi là “đại lạp”. Vì thế, tháng cuối năm được gọi là “lạp nguyệt” (tháng có đại lạp). Ngoài ra, còn có giả thuyết cho rằng, “lạp nguyệt” là do tháng này, người ta làm nhiều thịt cá khô để dành ăn trong năm tới, bởi lạp nghĩa gốc là “thịt cá ướp, hun khô”.

   Lạp về sau phái sinh nét nghĩa “lễ cúng tổ tiên, ngày giỗ”. Khi vào tiếng Việt, lạp bị đọc chệch thành “chạp” và trở thành từ đồng nghĩa với “giỗ”. Cho nên, trong tiếng Việt mới có tổ hợp “ngày chạp” tương đương “ngày giỗ” và thường gộp gọn khi nói là “giỗ chạp”. Tổ hợp “giỗ chạp” là một từ ghép có cấu tạo đẳng lập với phương thức kết hợp một yếu tố Hán Việt và một yếu tố Việt cùng/gần nghĩa, tương tự các trường hợp: binh línhmàu sắchiền lànhgian dối… Đây là một trong những cách Việt hóa tích cực lớp từ mượn gốc Hán của người Việt.)

Vài hình ảnh :

BTT/MTG QN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *