Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

CHIÊM NGẮM ĐỨC GIÊSU TRÊN THÁNH GIÁ ĐỂ HỌC NÓI LỜI “XIN VÂNG”

Lời nguyện mở đầu :

Lạy Chúa Giêsu yêu mến!

Những giây phút đầu tiên của ngày sống mới, chúng con được thôi thúc đến với Chúa để cùng muôn tạo vật tôn vinh Thiên Chúa Cha, Đấng luôn yêu thương quan phòng và giữ gìn chúng con trong ân sủng và tình yêu của Người.Nhờ ơn soi dẫn của Chúa Thánh Thần, chúng con xin được ngợi khen, yêu mến và thờ lạy Chúa Ba Ngôi đang hiện diện nơi đây với chúng con, cho chúng con và vì chúng con.

Lạy Chúa Giê-su, với quyền năng và trong ngôi vị là Con một của Chúa Cha, Chúa có tất cả mọi quyền năng trên trời dưới đất nhưng vì yêu nhân loại và muốn cứu chúng con nên Chúa đã nói tiếng “Xin Vâng” để làm người bình thường như chúng con, suốt hành trình 33 năm trong phận người – Chúa luôn nêu cao gương vâng lời. Chúa không làm đều gì phiền lòng Mẹ Maria,Thánh Giuse nơi mái nhà Nazaret trên Thập Gía Chúa đã bày tỏ tình yêu vâng phục tột cùng đối với Chúa Cha để đem nhân loại tội lỗi về với Đấng Chí Thánh.

Sống linh đạo Mến Thánh Gía, chúng con được mời gọi chiêm ngắm Chúa trên Thánh giá để học với Chúa lời “ Xin Vâng” trong mọi hoàn cảnh của chúng con. Xin Chúa ban cho mỗi chúng con những ơn cần thiết để có thể thưa “Này con đây, xin Chúa hãy dùng con như Chúa muốn” trong hành trình sống ơn gọi tận hiến của chúng con. Xin cho chúng con dám bỏ cái Tôi của mình và luôn suy niệm lời dạy của Thánh Phaolô “Đức Giêsu Kitô đã hạ mình xuống, vâng lời cho đến nỗi phải chết, và chết trên cây thập tự” (Pl 2,8).Để khiêm nhường, can đảm sống tâm tình người con thảo với Chúa Cha trong gia đình hội dòng của chúng con.

Suy Niệm :

   Không phải trong cuộc thương khó Đức Giêsu mới “hạ mình” xuống.Nhưng Ngài đã “hạ mình” từ lúc Nhập Thể trong cung lòng Đức Maria qua lời “ Xin Vâng” của Mẹ. Đức Giêsu con Thiên Chúa làm người đã sống mầu nhiệm tự hạ từng giây từng phút của cuộc sống.  “Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-7)

   Chúng ta cùng nhìn lên Thánh Gía,chiêm ngắm cái chết đầy đau thương và ô nhục của Người. Và tự hỏi, Tại sao Người đã phải chết như thế, động lực nào khiến Người sẵn sàng hạ mình đến tận cùng như vậy ?

  Có lẽ, chúng ta không thể trả lời chính xác, nếu không dựa vào mạc khải của Kinh Thánh, chúng ta cũng không thể hiểu được mầu nhiệm tự hủy để vâng lời của Đức Giê-su nếu không nhờ các Thánh chỉ dẫn.Người đã Vâng lời cho đến nỗi phải chết, và chết trên cây thập giá – Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người, và tặng ban danh hiệu, trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất, và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ, và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: Đức Giê-su Ki-tô là Chúa” (Pl 2,9-11).

   Thánh Phaolô đã chỉ cho chúng ta thấy Đức Giêsu hạ mình như thế nào? Người hạ mình để rồi “vâng lời cho đến nỗi phải chết”.

   Để diễn tả sự vâng lời tuyệt đối, vâng lời với tình yêu và trọn vẹn cho tình yêu  của Đức Giê-su, tác giả Kinh Thánh muốn nói với chúng ta rằng: “Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục” (Hr 5,8). Tình yêu vâng phục của Người trọn vẹn liên đới với thân phận những con người nghèo khổ và bị khinh khi giữa thế gian, những con người phải hoàn toàn tuỳ thuộc người khác.

   Cái chết thập giá được trình bày như là đỉnh điểm của mầu nhiệm hạ mình. Đức Giêsu Kitô đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, hoàn toàn trút bỏ tất cả những gì thuộc về Thiên Chúa sang trọng, uy quyền…Người chấp nhận bị loại trừ và bị nhục mạ đến cùng cực nơi cái chết thập giá. Cái chết như một tội nhân là cực điểm của hành trình vâng phục của Con Thiên Chúa.Người đã đi đến tận cùng của đời sống vâng phục khi đón nhận cái chết đau khổ, tủi nhục nhất để chuộc lấy tội lỗi môn dân: “Đức Kitô đã chuộc chúng ta cho khỏi bị nguyền rủa vì Lề Luật, khi vì chúng ta chính Người trở nên đồ bị nguyền rủa, vì có lời chép: Đáng nguyền rủa thay mọi kẻ bị treo trên cây gỗ!” (Gl 3,13).

  Từ địa vị Thiên Chúa vinh quang, uy quyền …Đức Kitô đã đi xuống tận cùng thân phận của người nô lệ để cứu độ con người bởi thái độ bất phục tùng của loài người. “Thật vậy, cũng như vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính” (Rm 5,19).

   Chị em chúng ta là những người tình nguyện đi theo Đức Giê-su trên đường Thánh Gía, chúng ta được mời gọi hằng ngày suy niệm cuộc thương khó để yêu mến, và theo gương Người trong tinh thần vâng phục.

 Qua việc vâng lời tuyệt hảo của Đức Giêsu, Người chỉ cho chúng ta thấy dù ở trong bất cứ thời đại và xã hội nào, sự vâng lời luôn có giá trị tuyệt hảo. Sự vâng lời đích thực không hề làm mất tự do hay hạ giá con người.

  Trái lại, vâng lời trong khiêm tốn và yêu mến sẽ làm cho ta được lớn lên và phát triển không ngừng như Đức Giêsu coi việc thi hành ý Chúa Cha là lương thực chính yếu của Ngài (x. Ga 4,34). Càng vâng lời mau mắn, ta càng được tự do thực sự: tự do không phạm tội và tự do để thực hiện lẽ công chính. Thật vậy, nếu Đức Giêsu là người sống vâng phục triệt để thì Ngài cũng là con người tự do nhất: tự do yêu Cha, tự do làm hài lòng Cha và tự do cứu độ nhân loại. Và chính nhờ vâng phục hoàn toàn nơi Chúa Cha, Đức Giêsu đã chiến thắng mọi thế lực của Satan, sự dữ, đem lại sự bình an, ơn cứu độ và hạnh phúc đời đời cho con người; đồng thời, qua đó tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người đã được thể hiện cách trọn vẹn và viên mãn trên Thập giá và từng ngày còn vẫn tái diễn trong hy tế Thánh Thể.

    Sự vâng phục của Đức Giêsu có ý nghĩa thật to lớn cho tôi và cho mỗi người. Là Kitô hữu và hơn nữa là một nữ tu Mến Thánh Gía, tôi đã tuyên khấn sống ba lời khuyên Phúc Âm.Tôi tự nguyện cam kết vâng phục Chúa qua hiến chương, nội qui của hội dòng dưới sự hướng dẫn của Bề trên, những người có trách nhiệm có khi qua chính chị em trong cộng đoàn, và qua chương trình sống, qua những biến cố đời mình như bệnh tật hay rủi ro, thất bại…

   Nhưng hầu hết, chúng ta vâng lời những điều hợp ý mình thì vui vẻ, mau mắn đón nhận và ngược lại những lúc phải thi hành những điều trái ý dù biết chắc đó là ý Chúa, đôi khi tôi vẫn cảm thấy khó khăn, muốn đùn đẩy, thoái thác, sợ khổ, ngại hy sinh… Mặc dù, ngày nay không buộc tôi phải “vâng lời tối mặt”.Tôi vẫn được phép trình bày những suy nghĩ của mình, nhưng trên hết tôi phải biết đối thoại trong lắng nghe, trong sự bỏ mình để trong mọi sự thánh ý Chúa luôn được thể hiện, có như thế tôi mới dần dần nên giống Đức Giêsu – Người Anh Cả rất tuyệt vời của tôi.

Lời nguyện kết:

  Lạy Chúa Giê-su, khi đóng đinh Chúa trên cây thập giá, bọn đầu mục Do Thái tưởng mình đã hoàn toàn chiến thắng Chúa. Nhờ hy sinh vâng phục trong tình yêu, cho tình yêu và vì tình yêu. Cuộc Tử Nạn của Chúa không phải là sự thất bại, nhưng là Giờ được Chúa Cha tôn vinh. Giờ phút nhân loại được cứu thoát, nhờ cái chết thập giá, Chúa đã được Chúa Cha tôn vinh qua việc cho Chúa sống lại vinh quang và đặt làm Chúa tể muôn loài.

   Hằng ngày, Hội Thánh Chúa cũng đang đi con đường ấy, đang bị bách hại, bị sỉ nhục, cấm đoán … nhưng chúng con tin rằng Hội Thánh sẽ chinh phục được tất cả nhờ sự chết và Phục Sinh vinh quang của Chúa. Xin ban ơn Thánh Thần giúp từng thành phần dân Chúa trong Hội Thánh và mỗi chúng con biết vui lòng đón nhận những đau khổ gặp phải trong cuộc sống, với niềm tin yêu hy vọng. Xin cho chúng con ý thức rằng: thập giá là con đường tự hủy Chúa đã chọn để làm theo thánh ý Chúa Cha. Nhờ vui lòng lời thưa “ Xin Vâng” trong những điều nho nhỏ giữa cuộc sống thường ngày chúng con sẽ nên hoàn thiện, hy vọng sau này sẽ được Chúa Cha tôn vinh trên Thiên Đàng. Amen

BTT

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *