Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

Câu chuyện suy tư: EM KHÔNG VỀ TẾT

Những ngày vui xuân êm đềm trôi qua, kỳ nghỉ phép hằng năm cũng kết thúc, tôi chuẩn bị hành trang để lên đường trở về cộng đoàn.  

     Đang loay hoay xếp nốt mấy cái lặc vặc còn lại…

     Bỗng chuông điện thoại reo – số máy lạ, ngập ngừng không muốn nhận máy , nhưng biết đâu là người quen lâu ngày –  tôi mở máy,

     Giọng nói quen quen bên kia ;  Alo, chào chị, em Long nè !

     Chị có về tết không?

     A! Sao Long không về têt ? Họp mặt tu sĩ giáo xứ, Chị đảo mắt tìm hoài chẳng thấy Long đâu. năm nay đi xứ hả?

    Dạ, Dạ … không, em đang ở xa chị à.

     Xa là ở tận đâu, hay là đang du học bên trời Mỹ, trời Tây !

    Dạ , không, không,

    Chị đừng kỳ vọng và nghĩ tốt cho em như thế, lâu nay em không liên lạc với chị là vì em có lý do riêng.

    Um, không sao, chị hiểu mà, chúng ta là người tu với nhau khi nào cần thì gọi thăm là được rồi.

    Trời, không phải thế, em không dám gọi chị là vì em đã, đã ra khỏi dòng rồi,

    Ủa,  từ khi nào ? Từ sau tết năm ngoái.

     Em có “ bồ” hay sao mà bỏ tu vậy?

    Dạ không, cộng đoàn em ở chán lắm, mỗi người một phe, mỗi ông cha một kiểu, mỗi ông thầy một tật, em mệt mỏi quá nên “ra” luôn sau kỳ nghỉ năm ngoái.

    Một năm trời vật lộn với cuộc sống, muốn ra ngoài để thay đổi, để thoát cảnh kỷ luật nghiêm ngặt, gò bó; thảnh thơi muốn làm những gì mình thích, tự do quyết định những ước muốn, chọn lựa của mình…

    Um, nhưng khi quyết định “ ra” em có cầu nguyện và đồng hành với cha giám đốc học viện, cha bề trên không? Có chứ, nhưng các Đấng đâu có quyết định gì, toàn là đưa ra những lý lẽ để bảo vệ nhau thôi mà, có ai hiểu cho em đâu!

   Mà, Chị ơi! Một năm trôi qua chẳng ngày nào em được yên cả, tiếng chuông nhà nguyện vẫn đánh thức em điều đặn vào lúc 4h sáng trong khi chuông báo thức của điện thoại em vẫn cài đặt lúc 6h sáng.

   Tiếng kinh phụng vụ vẫn cứ văng vẳng bên tai trong khi tiếng máy trong công xưởng vẫn chạy đều. Những giờ suy gẫm, chầu Thánh Thể cứ lẫn quẩn trong ký ức.

   Và ông cha bề trên khó tính mà em không ưa tí nào vẫn dễ thương hơn ông giám đốc công ty em đang làm, ông kênh kiệu, hóng hách… Thầy quản lý keo kiệt, chi li ngày nào vẫn thoáng hơn anh trưởng làm việc trong tổ. Bao nhiêu thứ dễ thương, đáng yêu trong cộng đoàn ngày nào làm cho em đã không cảm nhận được lúc này không còn nữa!

   Điện nước, internet, điện thoại, chi tiêu, qui luật, phép tắt trong cộng đoàn làm cho em mất tự do, không dân chủ ngày nào vẫn chưa quá quắc bằng bà chủ phòng trọ em đang ở…em nhớ cộng đoàn, nhà dòng quá !

   Những ngày tết này em muốn gọi về thăm cha mẹ mà em chẳng dám, cha mẹ anh chị em ở nhà chắc cũng đang lo lắng, đang nhớ đến em, nhìn nhóm tu sĩ trong xứ về thăm quê chắc mẹ em không khỏi đau lòng nhớ em ;

  … nhưng, nhưng em không dám.

     Nằm một mình trong góc phòng trọ lúc này em nhớ quá, nhớ tất cả, nhớ bữa cơm thanh đạm, đơn sơ nhưng tràng ngập tiếng cười nơi cộng đoàn, trong mái ấm gia đình nhất là trong những ngày xuân. Mấy ngày tết vừa qua em không về nhà, lòng em tím ngắt! Bao kỷ niệm đẹp nơi mái ấm gia đình, nơi cộng đoàn tu viện, nơi quê nhà giáo xứ cứ như làm cho tim em co thắt lại, tất cả như cuốn phim chiếu chậm, nó cứ quay đi, quẩn lại mà em tìm hết cách nó vẫn không dừng lại được.

    Chị, Chị còn nghỉ phép không? Chị dành chút thời gian thăm cha mẹ em giúp em với,

   Được, tối nay chị mới lên xe, chị sẽ ghé thăm nhưng em hãy sắp xếp thời gian về thăm Cô Dượng đi,

Chị, không phải không có thời gian , nhưng em không thể, em đã phản bội mọi người, đã tự mình bỏ ơn Chúa, em không dám đối diện với sự thật này.

 Một năm dài trôi qua trong luyến tiếc, mến thương, dày vò vì đã tự ý bỏ ơn gọi, em có nhận ra nguyên nhân dẫn đến quyết định nông nổi này không?

  Thú thật với chị, em đã bỏ cầu nguyện kéo dài, không còn muốn hy sinh như trước đây dù em vẫn thích tu, những giờ chơi chung, làm việc chung hay giải trí chung nó sao qúa nặng nề ; Các cha, các thầy sao mà họ như những con Robos với lập trình sẵn, chẳng có chút tình cảm nào.

Và lúc này ngẫm lại, đó là cái nhìn thiển cận em ghán cho họ mà mỗi lẫn được đồng hành em không hề cho cha giám đốc biết, em chỉ nói mọi sự đối với con đều ổn…khi có những mâu thuẫn , hiểu lầm em cứ cho rằng mọi người bỏ rơi em, họ chỉ biết bênh vực nhau, mà đâu biết rằng em là đứa út trong cộng đoàn được cả nhà yêu thương đâu!

 Chị ơi, ngày em quyết định bỏ dòng ai cũng ngỡ ngàng, mỗi người, từng người trong cộng đoàn ôm chặt lấy em nhưng cái ôm lúc ấy sao cứng đờ vô cảm không hồn.

  Lúc này nhìn lại em mới thấm thía,

“ Một bàn tay dù to thế nào cũng không thể giữ một bàn tay đã không muốn nắm. Một vòng tay dù có rộng bao nhiêu cũng chẳng thể ôm trọn một người đã muốn rời đi.”

Nt .Anna Lê Bạch Tuyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *