Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

Chúa xuống âm phủ

Chúa xuống âm phủ

Trích một bài giảng cổ về ngày thứ Bảy Tuần Thánh.

Thế này là thế nào ? Hôm nay cõi đất chìm trong thinh lặng. Thinh lặng như tờ và hoàn toàn thanh vắng. Thinh lặng như tờ vì Đức Vua đang yên giấc. Cõi đất kinh hãi lặng yên vì Thiên Chúa đã ngủ say trong xác phàm.

Thật vậy, trước hết Người đi tìm nguyên tổ như tìm con chiên lạc. Người muốn tới viếng thăm những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần. Thiên Chúa cũng là Con của Ađam đến giải thoát ông Ađam bị giam cầm, cùng với bà Evà, cho khỏi mọi nỗi đớn đau.

Chúa tiến đến với hai ông bà, tay cầm võ khí chiến thắng là thập giá. Thoạt trông thấy Người, nguyên tổ Ađam sững sờ, đấm ngực và lớn tiếng kêu lên với mọi người rằng : Chúa của tôi ở với mọi người. Đức Kitô trả lời ông Ađam rằng : Và ở cùng thần trí ngươi. Người cầm lấy tay, lay ông dậy và nói : Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ ! Từ chốn tử vong, chỗi dậy đi nào ! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi.

Ta là Thiên Chúa của ngươi, mà vì ngươi Ta đã thành con của ngươi ; giờ đây vì ngươi và vì những kẻ do ngươi sinh ra, Ta phán, và dùng quyền ra lệnh cho những kẻ đang bị xiềng xích : Hãy ra khỏi đây !, cho những ai đang ngồi nơi tăm tối : Bừng sáng lên !, cho những kẻ đang ngủ mê : Hãy chỗi dậy !.

Ta truyền cho ngươi : Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ ! Ta đâu dựng nên ngươi để ngươi bị giam cầm trong cõi âm ty ! Chỗi dậy đi nào, từ chốn tử vong ! Ta là sự sống của những kẻ chết. Chỗi dậy đi, hỡi công trình tay ta nhào nặn ! Chỗi dậy đi, hỡi hình tượng của Ta, đã được dựng nên giống hình ảnh Ta ! Chỗi dậy đi nào, chúng ta ra khỏi đây ! Ngươi ở trong Ta và Ta ở trong ngươi. Chúng ta chỉ là một và bất khả phân ly.

Vì ngươi, mà Ta vốn là Thiên Chúa của ngươi, đã thành con của ngươi. Vì ngươi mà Ta đang là Chúa, đã mang lấy hình hài nô lệ của ngươi. Vì ngươi mà Ta đang ngự trên trời, đã đến trần gian và đi vào lòng đất. Vì ngươi là người, mà Ta đã thành con người không được ai săn sóc đỡ đần giữa bao kẻ chết. Vì ngươi đã ra khỏi vườn, mà Ta bị nộp cho người Dothái ở ngoài vườn và bị đóng đinh trong vườn.

Hãy nhìn xem nước miếng người ta khạc nhổ trên mặt Ta. Vì ngươi, Ta đã đón nhận, để trả lại cho ngươi sinh khí trước kia ngươi đã lãnh nhận. Hãy nhìn xem những cái vả trên má Ta, Ta đã hứng chịu, để phục hồi gương mặt hư hỏng của ngươi cho giống với hình ảnh của Ta.

Hãy nhìn xem những đòn vọt trên lưng Ta, Ta đã hứng chịu, để cất gánh tội đè nặng trên lưng ngươi. Hãy nhìn xem tay Ta bị đóng đinh chặt vào cây gỗ, vì có lần ngươi đã đưa tay hướng về cây gỗ mà phạm tội.

Ta đã thiếp đi trên thập giá và lưỡi đòng đã đâm thủng cạnh sườn Ta, vì ngươi đã ngủ say trong vườn địa đàng và đã cho Evà phát xuất từ cạnh sườn ngươi. Cạnh sườn của Ta đã chữa lành sự đau đớn của cạnh sườn ngươi. Giấc ngủ của Ta kéo ngươi ra khỏi giấc ngủ trong cõi âm ty. Lưỡi đòng đâm Ta đã ngăn chặn lưỡi đòng đang nhắm vào ngươi.

Nào chỗi dậy, chúng ta đi khỏi đây. Kẻ thù đã kéo ngươi ra khỏi vườn địa đàng. Phần Ta, Ta không

đặt ngươi trong vườn địa đàng nữa, mà đặt lên ngai trên trời. Kẻ thù đã ngăn chận ngươi không cho đến gần cây ban sự sống. Nhưng nay Ta là sự sống, Ta liên kết với ngươi. Ta đã đặt các Kêrubim làm đầy tớ canh giữ ngươi. Ta truyền cho các Kêrubim phải thờ lạy ngươi sao cho xứng với một vì Thiên Chúa.

Ngai Kêrubim đã sửa soạn, người khiêng ngai đã túc trực sẵn sàng, phòng loan đã làm xong, cỗ bàn đã dọn, nơi cư ngụ muôn đời đã được trang hoàng lộng lẫy, kho tàng ân phúc đã rộng mở và Nước Trời từ muôn thuở nay đã sẵn sàng.

Nguồn http://giaoxutanviet.com