Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

ĐỜI TÔI – CUỐN PHIM HỒNG ÂN

ĐỜI TÔI – CUỐN PHIM HỒNG ÂN

        Mỗi người sinh ra đều diễm phúc được Thiên Chúa trao tặng một sứ mạng, một ơn gọi, một ý nghĩa để sống. Và một điều tôi luôn xác tín “Đời tôi là cuốn phim Hồng Ân” do Thiên Chúa biên tập và đạo diễn.

        Chính Chúa đã yêu thương dệt nên cuộc đời bé nhỏ của tôi ngay khi tôi còn trong lòng mẹ, cho tôi sinh ra trong ơn gọi làm người, rồi lại tái sinh tôi trong ơn gọi làm người Ki-tô hữu. Và hôm nay đây Ngài đã đưa tôi vào trong Hội dòng  Mến Thánh Giá Qui Nhơn. Ngược dòng thời gian, tôi muốn tìm về quá khứ đểtrả lời những câu hỏi đơn giản như : Ông bà mình đã sống ở đâu? Ba mẹ mình đã gặp nhau như thế nào? Ai đã thúc đẩy mình có những quyết định đầu tiên trong đời…

   Đọc lại lịch sử đời mình, kể sao cho xiết những gì muốn nói, tắt một lời “Chúa là tất cả” ( Hc 43, 27)

  Vâng! Hôm nay bỗng nhiên trời đổ cơn mưa lạ thường. Những hạt mưa đang rơi làm lòng tôi nao nao hẳn lên và đâu đó trong tôi một dâng tràn cảm giác thật thân thương, gần gũi làm sao! Và tôi bắt đầu viết về cuốn phim cuộc đời mình.

  Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông con tại làng KoTol, xã Hi Noong, huyện Sa Thầy thuộc tỉnh Kontum. Chính nơi đây đã viết nên mối tình của ba mẹ. Một mối tình thật đẹp, giản dị, chân thành và lãng mạn. Nhưng ba mẹ cũng đã gặp không ít trắc trở gian truân khi đến với nhau. Gia đình ba có điều kiện hơn, ba là con út trong gia đình được gởi vào học ở trường Cuénot Thể. Nhà mẹ nghèo có năm chị em, ông ngoại mất sớm, mẹ không được đi học. Chính vì không môn đăng hộ đối nên ông bà nội tìm mọi cách cản.  Nhưng một thời gian, vì hai người yêu nhau quá chân thành ông bà nội đã cho ba mẹ đến với nhau và họ đã chính thức thành hôn vào ngày 27.4.1986 tại Nhà thờ Tòa Giám mục Giáo phận Kontum. Qua biến cố ấy tôi thấy được tình yêu quan phòng của Chúa thật tuyệt vời, nếu như không có bàn tay Chúa can thiệp, quan phòng làm sao có anh chị em tôi?

  Dù lúc ấy ba mẹ là đôi vợ chồng rất trẻ, ba 23 tuổi, mẹ 18 nhưng lại có những suy nghĩ chín chắn và đời sống đạo rất tốt nêu gương sáng trong gia đình và làng xóm.

 Mùa thu năm 1987, Mẹ sinh anh hai – sau hai năm

1989 chị ba chào đời và khoảng bốn năm sau,

1992 Mẹ sinh chị bốn, ít năm sau đó

10.10.1994: Ba mẹ chào đón tôi ra đời trong sự đau đớn và mất nhiều sức vì sinh tôi quá khó …

Và rồi thời gian cứ như thế dần trôi các em nhỏ dễ thương, đáng yêu của tôi lần lượt chào đời trong niềm vui, hạnh phúc của ba mẹ và họ hàng.

Chúng tôi không thấy làm hổ thẹn, đau khổ vì lời dèm pha, chê bai của nhiều người khi thấy nhà tôi đông con (11 anh chị em : 5 gái – 6 trai)! Tận thâm sâu tâm hồn tôi luôn luôn nhớ lời ba mẹ dạy: “Các con phải luôn tạ ơn Chúa về tất cả những gì Chúa ban cho gia đình chúng ta, Chúa tạo dựng nên chúng ta nên Chúa có trách nhiệm trên chúng ta, các con không cần bận tâm, lo lắng hay đau khổ gì vì lời nói của người đời”. Và còn vô vàn bài học khác nữa… Tôi thầm cám ơn Chúa cho tôi một mái ấm gia đình tuy đơn nghèo nhưng mọi người đều yêu thương, tôn trọng nhau. Dù tình yêu thương không phải lúc nào cũng nói ra, nhưng tôi biết trong tim mọi người có một chỗ nhỏ bé dành cho tôi và tôi cũng vậy.

  Tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi trưa hè đầy nắng oi bức, tôi cùng đám bạn (nhỏ xíu 3,4,5 tuổi á) cứ đầu trần chân đất trốn ba mẹ đi tắm sông, theo người ta đi bắt cá xém 3 lần bị chết đuối nhưng Chúa thương gìn giữ cho đến bây giờ… Thế đó, tôi yêu quê làng, yêu gia đình, yêu bạn bè, yêu các trò chơi tinh nghịch… yêu da diết bởi không chỉ nó gắn liền với tuổi thơ, không chỉ nơi đó có nhiều bạn bè người thân nhưng tôi yêu quí vì đó là “nơi đầu tiên tôi được học biết về Chúa”. Nhớ ngày còn nhỏ tôi hay lóc cóc, lẽo đẽo theo ông bà nội đi đọc kinh dự lễ chỉ vì “sợ”. Chính cái sợ của lúc ban đầu ấy, theo năm tháng dần biến đổi và trưởng thành, để rồi giờ đây khi hoài niệm lại thời thơ ấu, tôi không thể không tự hào khi nói tôi là con của Chúa, con gái ngoan của ba mẹ, ông bà.

Và giáo xứ Hơ- Moong là nơi ươm mầm Đức Tin cho tôi. Tuổi thơ như thế cứ lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ, mọi người và làng quê nghèo bình yên.

Nhưng rồi chẳng phải tình cờ như một Mầu Nhiệm Chúa đã bắt đầu từng bước đi ngang qua cuộc đời tôi.

 Năm 1998: Tôi 4 tuổi, chị tôi 6 tuổi – hai chị em được ba mẹ gởi vào học trong trường nội trú của các Soeurs dòng Chúa Quan Phòng, lạ thay các Soeurs chỉ nhận tôi và từ chối chị gái tôi. Kể từ giây phút ấy, cuộc đời tôi như rẽ sang một bước ngoặt mới. Thêm một lần nữa cho tôi biết thêm và nhận ra tình thương của Chúa đặt biệt dành cho mình.

  Trang vở mới mở ra, tôi bắt đầu cuộc sống xa nhà: xa ba mẹ, các anh chị em, họ hàng, bạn bè và cả cái làng quê nghèo của tôi nữa. Cái cảm giác xa nhà đó thật trống trãi và cô đơn biết bao. Tôi bị chìm sâu vào sự buồn bã, chẳng nói chẳng rằng, ai muốn làm gì mặc kệ… Đó là cảm giác đầu đời khi giã từ ba mẹ và gia đình. Chúa thấu rõ, Chúa thương, Chúa tìm cách lấp khoảng trống bằng kế hoạch của Ngài.

   Mẫu giáo là lớp đầu tiên tôi đặt chân vào. Nơi đây, tôi được học hỏi, được khám phá, được vui chơi thỏa thích, được uốn nắn, chỉ vẽ về mọi thứ trong đó có cả việc cầu nguyện… Quý Soeurs dạy cho tôi về cách nói chuyện, thân thưa, cầu xin với Chúa đơn giản bằng những lời đơn sơ nhất. Chính từ cái đơn sơ ấy đã giúp tôi bước đầu học biết Chúa.

   Tiểu học: Ngày đầu tiên đi học, Soeur dắt tôi đến trường, tôi vừa đi vừa khóc- Soeur dỗ dành yêu thương. Ngày đầu tiên đi học, tôi mắt ướt nhạt nhòa Soeur vỗ về an ủi chao ôi sao thiết tha. Đó chính là cảm giác khi tôi bước vào cổng tiểu học. Và rồi với sự cố gắng học tập, nhờ sự giúp đỡ tận tình của quý Soeurs và cô giáo tôi đã hoàn thành chương trình Tiểu học với 5 năm liên tiếp là học sinh Tiên tiến. Cám ơn Chúa cho tôi một chút hài hước nên đã vượt qua mặc cảm khi bị kỳ thị là người sắc tộc. Dù đã có lúc tôi xin ba mẹ cho tôi chuyển trường về làng học nhưng Chúa không đồng ý qua quyết định của ba mẹ, Ngài dắt tôi tiếp bước vào trung học.

    Môi trường trung học cơ sở đã cho tôi suy nghĩ chín chắn hơn, can đảm hơn và nhờ đó đã dẫn tôi với một quyết tâm mạnh mẽ cho mục tiêu trọng yếu của mình. Tôi lao đầu vào học không để mình thua kém bạn bè. Thế nhưng, 4 năm trung học đã làm tôi mệt mỏi vì phải chiến đấu với bản thân, với cạm bẫy. Nhóm nội trú có 8 người, nhưng 7 người thường xuyên bỏ tiết đi chơi. Tôi luôn bị khốn khổ bởi cô giáo ngày nào cũng hỏi – làm như tôi là bảo mẫu của các bạn đó. Tôi bị các bạn ấy ganh ghét, tẩy chay, loại trừ.  Một lần nữa tôi lại có ý định về quê. Và một lần nữa Thiên Chúa lại can thiệp qua các cô giáo và quý Soeurs. Cuối năm lớp 8 tôi được chọn là học sinh tiêu biểu, vừa mừng vừa lo nhưng nhờ đó mà tôi cố gắng nhiều hơn nữa.  Bốn năm liền ở trung học tôi được tặng danh hiệu Cháu ngoan Bác Hồ, học sinh nghèo vượt khó. Tôi thầm cám ơn Chúa đã ban tặng cho tôi những cánh hoa hồng trên đường đầy gai.

 Vào cấp III, ở cái tuổi vừa lớn vừa nhỏ của mình, tôi sinh ra bướng bỉnh, bỏ bê việc học. Tôi bắt đầu để ý thương thầm một thằng bạn cùng làng (hai đứa thư từ cho nhau qua trung gian một người bạn). Tôi chẳng còn thiết tha với danh hiệu, chẳng màng đến kết quả học lực. Kết quả học kỳ I mang điểm học sinh yếu. Lúc này tôi mới giật mình, tỉnh hồn và cảm thấy đau đớn xót xa, xấu hổ vô cùng. Tôi đã vô tình làm cho ba mẹ phải rơi lệ, lần đầu tiên trong đời thấy ba khóc, khóc vì tôi. Kể từ giây phút ấy tôi quyết tâm đổi đời, cố gắng chấn chỉnh lại mọi thứ: từ việc học hành, chuyện tình cảm cả những sở thích vẩn vơ. Tôi bắt đầu lại, tập trung vào việc học, nhưng rất tiếc không còn phấn khởi như trước đây, như các bạn cùng trang lứa tôi học chỉ để đối phó, để lấy cái bằng trung bình là đủ. Thế đó, một cái giá mình phải trả cho sự tự mãn kiêu căng, cuối năm lớp 10 tôi đủ điểm trung bình để lên lớp.

Năm lớp 11, cuộc sống đang yên bình, tôi lại muốn được làm một việc gì đó theo ý mình. Tôi quyết định xin chuyển nội trú, chỉ đơn giản là tôi không thích ở đây nữa.  Nếu chuyển nội trú, đường đến trường khá xa, các Soeurs quyết liệt không đồng tình, khuyên tôi cố gắng ở lại học cho xong lớp 12 rồi muốn đi đâu thì đi. Bản thân tôi thì một mực không thể! Và rồi buộc tôi phải chạy đi chạy về để xin giấy tờ chuyển nội trú và cuối cùng tôi cũng được chuyển đến nội trú mới ở Nhà thờ Chính tòa Kontum do các Soeurs dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn phụ trách. Cũng chính nơi đây đã giúp tôi đụng chạm đến Chúa và phần nào biết được linh đạo Mến Thánh Giá mà các Soeurs đang sống.

   Lớp 12, một năm của bận rộn và khó nhọc để chuẩn bị thi tốt nghiệp. Tôi lại lao đầu vào học nhưng kết quả chẳng mấy khả quan. Bù vào đó Chúa đã cho tôi nhiều kỷ niệm đáng nhớ và đáng trân trọng. Nơi đây tôi được gặp gỡ và sống chung với những người con của Chúa, tôi thấy được niềm vui đời dâng hiến của các Soeurs trong niềm hăng say phục vụ. Chính sợi dây này đã liên kết đến đời sống tôi với Chúa. Tôi cố gắng cầu nguyện xin Chúa giúp để có thể hiểu rõ hơn về ý định của Ngài trong cuộc đời tôi.

     Lại nói về kỳ thi tốt nghiệp năm đó, lớp chúng tôi có 27 bạn (nam 7, nữ 20) nhưng tiếc thay chỉ có 5 bạn trong đó có tôi là đậu tốt nghiệp. Chúng tôi buồn vô cùng, chỉ biết an ủi, động viên nhau trong nước mắt. Và tôi cũng hiểu thêm rằng nhờ Chúa yêu thương ban ơn nên tôi mới được trở nên như ngày hôm nay.

       Đậu tốt nghiệp, tôi đăng ký thi vào trường đại học sư phạm Đà Nẵng, nhưng ai ngờ đâu “người tính không bằng trời tính”. Đến ngày đi, tôi bị lên cơn sốt mê man, nằm liệt giường. Ba mẹ tôi xót xa chẳng biết tính cách nào nhưng vẫn một lòng tin tưởng vào Chúa. Nằm trên giường 3 ngày cũng là 3 ngày của kỳ thi, tôi khóc sưng cả mắt. Thế là hết rồi một ước mơ nhỏ nhoi được bước vào giảng đường đại học. Quá buồn chán, tôi đâm ra lơ là chẳng muốn học hành ôn luyện gì cho việc thi vào khóa sau hoặc sau nữa. Ba mẹ tôi động viên, khích lệ tôi tiếp tục học để thi. Riêng anh hai tôi thì không đồng tình lắm vì anh nghĩ rằng nếu giờ mà tôi tiếp tục đi học, ai sẽ phụ ba mẹ đi làm trông nom, nuôi nấng các em. Anh hai nói nữa đùa nữa thật: “thôi em hy sinh nghỉ học đi đ giúp ba mẹ”. Vì anh chị tôi đã lập gia đình nên hiện tại tôi là đứa lớn nhất trong nhà. Và tôi đã quyết đinh tạm gác lại giấc mơ đại học, ở nhà phụ giúp ba mẹ đi làm.

       Dù các bạn cùng lớp đã an phận với con đường riêng của mình. Tôi vẫn say sưa phụ ba mẹ, giúp cha Sở trong việc dạy giáo lý lớp vỡ lòng trong một tháng. Nhưng như nghe được tiếng Chúa mời gọi, sau khi các em lãnh Bí Tích Thánh Thể tôi đã quyết định bước theo lối đường tình yêu.

          Dự tu: Sau khi chia sẻ ý muốn và lòng khao khát của mình với Soeur Chinh dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn, với sự đồng ý của ba mẹ tôi được Soeur gởi vào lớp dự tu Gò Vấp.

  Thế là một trang vở mới tiếp theo được viết lên trong đời tôi. Ở nơi đây thật sự đã để lại nhiều dấu ấn đẹp, ý nghĩa trong tôi. Cộng Đoàn Gò Vấp là mái nhà che chở, bảo bọc, chăm sóc  hướng dẫn để tôi tìm hiểu và biết rõ về ơn gọi, để tôi phân định và chọn lựa.

         Hai năm sống nhà Dự tu, tập sống chung với chị em, chúng tôi không tránh khỏi những va chạm, những hiểu lầm.. có lúc tưởng chừng tôi sẽ dừng lại con đường tìm hiểu ơn gọi của mình. Những sự kiện ấy xảy ra, tôi cứ thiết tưởng Chúa ở quá xa, Chúa vô tình quá chừng luôn, chẳng gần Chúa được, chắc Chúa không muốn tiếp tục làm bạn với tôi? Nhưng rồi, Chúa không im lặng, không dửng dưng, Chúa lại gởi dấu chỉ yêu thương khác để lấp đầy khoảng trống hụt hẫng ấy trong tôi như một phép mầu vậy!

  Nơi đây Bà Ba Rosaire – phụ trách cộng đoàn, Dì Dung – người đồng hành với lớp tìm hiểu ơn gọi của chúng tôi đã giúp sức cho tôi rất nhiều. Bà và Dì gợi ý cho tôi đi học trung cấp Mầm Non để được bằng chị bằng em. Tôi thật sự biết ơn về tấm lòng cao cả ấy, tôi cố gắng học thật tốt, chu toàn mọi bổn phận của người tập tu. Cùng với ơn Chúa và nỗ lực của bản thân kết quả học tập hơn sự mong đợi. Hai năm trung cấp trôi nhanh, kết quả tốt nghiệp loại giỏi và hoàn thành tốt kỳ thực tập tại trường Mầm Non Tuổi Xanh Tân Bình – tôi hân hạnh nhận bằng khen và phần thưởng của trường. Cũng vì thế mà tôi đâm ra thích trường Mầm Non Tuổi Xanh. Cô Hiệu trưởng, Hiệu phó đến gặp tôi, ngỏ lời muốn tôi ở lại làm việc cho trường. Trong tôi diễn ra bao nhiêu ý tưởng để trả lời cho lời mời mọc ngọt ngào, tôi sẽ đồng ý ở lại trường để làm việc, sẽ hợp đồng với họ trong thời gian bao lâu sau đó nếu muốn thì đi tu vẫn chưa muộn. Tôi trả lời với ban Giám hiệu trường cho tôi chút thời gian để tôi thưa chuyện này với Bà Ba và Dì Dung.

    Lúc này tôi thực sự đứng trước một sự chọn lựa nặng nề, chẳng thể nào diễn tả hết cảm giác lơ lửng ấy trong tôi, tôi càng nhớ đến ba trong lời căn dặn “Sống là chọn lựa, chọn thì phải bỏ”.

    Đúng thế, chọn lựa một môi trường để làm việc thích hợp, chọn trường để dạy phù hợp với sở thích, cơ hội làm ra tiền là lúc này? Hay chọn một môi trường để uốn nắn con người mình hợp với tinh thần linh đạo để theo Chúa? Tôi suy nghĩ nhiều và quyết định đến gặp Dì Dung để tâm sự, xin Dì cho ý kiến về tâm tư nguyện ước của mình. Dì không nói nhiều, Dì không phản đối hay ưng thuận với sự ngỏ lời của ban giám hiệu trường Mầm Non Tuổi Xanh. Đáp lại, Dì cười và nhìn tôi bằng ánh nhìn của Chúa rồi Dì gợi ý để tôi tự do xác xem Chúa muốn gì nơi cuộc đời tôi. Băn khoăn, bối rối, do dự chẳng hiểu được ý Chúa muốn nói gì, lúc ấy tôi muốn ngã theo sự dụ dỗ của người đời với hy vọng tìm được một chỗ đứng, một việc làm ổn định, có cơ hội giúp đỡ ba mẹ. Sau nhiều ngày suy nghĩ, cầu nguyện tôi đến gặp ban Giám hiệu trường từ chối không thể làm việc trong trường của họ theo như lời mời. Các cô và cả tôi nữa đều rất tiếc nuối.

(cơ hội trăm năm một thuở ấy đâu phải ai cũng may mắn thế đâu vậy mà buông!).

Khoảng thời gian ấy tôi đã buồn nhiều, tôi hỏi Chúa tại sao Chúa lại đối xử, lại làm thế đối với tôi, nếu không tôi đã có công ăn việc làm? Làm sao đón nhận điều trái ý đó được chứ, tôi đã có những suy nghĩ tiêu cực chẳng mau mắn nhận ra Chúa có kế hoạch riêng dành cho tôi. Chừng sau này, khi ngồi viết đơn xin gia nhập Nhà Thanh Tuyển lúc ấy tôi mới thấu cảm được sự can thiệp của Chúa. Chúa làm mọi sự trong đời tôi. Ngài có quyền cho và có quyền lấy lại hoặc muốn làm gì tùy ý Ngài. Tôi xác tín! Tất cả những gì tôi có là của Chúa, tự sức tôi, tôi chẳng làm được gì nếu Chúa không ban ơn cho tôi và tôi cũng biết ơn Dì Dung nhiều lắm!

Thanh Tuyển: Một bước ngoặc mới, một khúc quanh mới lại mở ra trong đời, tôi biết và nhận ra cộng đoàn dòng tu là gia đình nơi tôi sẽ sống, sẽ gắn kết và vun đắp suốt đời. Cộng đoàn là nơi tôi được sinh ra và lớn lên lần nữa trong đời sống ơn gọi. Mỗi giai đoạn, mỗi khó khăn, tôi bị áp lực nhiều cho việc học hành, thi cử và cả những khó khăn của việc sống chung.

    Chuyện học đàn là ví dụ đầu tiên. Tôi xin chia sẻ chút xíu để qua biến cố này, nhắc nhớ tôi phải luôn sống thật với Chúa, với chính mình. Từ nhỏ giờ đến giờ tôi chẳng biết đàn là gì nên khi vào dự tu tôi cũng gặp nhiều khó khăn, giờ vào Thanh Tuyển lại khó khăn hơn. Tôi được chị giáo cho học lại từ đầu, học lại từ cái cơ bản so với các chị em trong lớp tôi là người yếu nhất, nhưng tôi không thấy xấu hổ hay thẹn thùng, so bì với chị em. Bởi tôi biết Chúa trao cho mỗi người những nén bạc khác nhau. Chuyện là thế này, trong một giờ học đàn vì thiếu đàn nên có một chị không có đàn để tập, chị cứ đi qua đi lại. Tôi đành hy sinh học nữa tiếng còn nữa tiếng kia dành cho chị. Nữa tiếng còn lại của giờ đàn, tôi xuống soạn giáo án, chị giáo vô tình đi ngang qua mà không thấy tôi học đàn, chị đi tìm tôi, thấy tôi soạn giáo án, kể từ hôm ấy, chị có cái nhìn khác về tôi. Tôi đã cố gắng vượt qua mọi hiểu lầm, cố gắng học đàn nhiều hơn và cho đến bây giờ tôi có thể phụ trách đàn được một Thánh lễ trọn vẹn. Còn nhiều chuyện va vấp xảy ra trong cuộc sống chung nhưng tôi không còn ngạc nhiên và đau buồn nhiều nữa, tôi ý thức hơn, có suy nghĩ siêu nhiên hơn. Vì tôi muốn theo Chúa nên những va vấp là điều hiển nhiên. Và có lẽ đó là những sự chuẩn bị cho những va vấp lớn hơn, sâu hơn nữa để xem tôi có dám mở lòng đón nhận bằng cả niềm tin yêu hay không?

     Tiền Tập: Sau hai năm Thanh Tuyển, tôi lại bước tiếp thêm một bước nữa với áo dài và khăn lúp như mời gọi tôi tiến xa hơn trong đời sống thiêng liêng. Lúp trắng mang trên đầu nhắc nhở tôi về sự từ bỏ mình và can đảm hơn trong những chọn lựa nho nhỏ trong đời thường. Giai đoạn này chúng tôi làm quen với Phụng vụ Giờ kinh, phục vụ Phòng thánh. Dù thời gian rất hạn hẹp nhưng tôi vẫn học hỏi được nhiều điều mới mẻ. Đến hè, các chị em hớn hở được đi xứ, thực tập mục vụ ở các cộng đoàn của Hội dòng, tôi và 7 chị em khác ở lại nhà Mẹ, một thoáng buồn cho nhóm ở nhà. Nhưng rồi, tháng hè cũng trôi qua thật nhanh, các chị đi xứ trở về huyên thuyên kể bao chuyện vui buồn, trải nghiệm cuộc sống mới, chúng tôi hào hứng để lắng nghe, cảm nghiệm và hiệp thông. Qua đó, tôi đọc được điều Chúa muốn nơi mình. Chúa luôn dành điều tốt nhất cho tôi trong chương trình yêu thương và kế hoạch huấn luyện của Ngài. Thời gian của thời Tiền Tập kết thúc, một lần nữa chúng tôi lại phân định, quyết định và tình nguyện làm đơn để tiến thêm một bước mới trong hành trình huấn luyện đời tu trong Hội dòng.

Tập Sinh: Giai đoạn đặc biệt của hành trình huấn luyện, tập sống đời tu theo linh đạo Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn.

  Giây phút cảm động, linh thiêng trong bộ tu phục Tập sinh, bước lên cung thánh nói lên nguyện ước của mình tôi đã cảm động đến rơi nước mắt. Cảm xúc dâng trào vì từ nay tôi thuộc về Chúa cách mật thiết hơn trong đời sống của một Tập sinh.

   Tôi cảm nhận một sự bình an, thanh thản thực sự khi nhận ra tình thương mà Thiên Chúa dành cho tôi cách đặc biệt, bởi tôi bất toàn, lầm lỗi, thiếu sót, có lúc muốn trốn chạy, giả điếc trước lời mời gọi thân thương của Ngài. Tôi không thể trốn chạy trước tình yêu của CHÚA. Và từ đây tôi ý thức hơn về ơn gọi của mình, khiêm tốn nhận ra giới hạn và khiếm khuyết cả bản thân để dâng hiến cho Chúa và để Chúa tự do uốn nắn tôi theo ý Ngài bởi Ngài là chủ đời tôi.

  Mới đó thôi mà tôi đã bước qua tuổi 25 với 7 năm trong nhà dòng, thời gian chẳng là dài so với đời người nhưng tôi đã cảm nghiệm được đường dài tình yêu Chúa dành cho chính mình. Thiên Chúa tình yêu đang ủ ấp tôi trong bóng cánh của Ngài qua Mẹ Hội dòng, qua các Dì giáo, qua từng chị em và từng biến cố lớn nhỏ, tôi đang lớn lên trong Ân Sủng của Tình Chúa, tình người.

 Ấy những ngày tập tễnh bước vào đời tu không bao giờ quên trong tôi. Tôi biết ơn tuổi thơ khó khăn của mình. Tôi hạnh phúc với niềm tin ba mẹ trao cho anh chị em tôi, cả trái tim nhạy cảm để biết yêu và rung động trước bao vẻ đẹp của cuộc sống. Tôi luôn hiểu ơn Chúa đã cho tôi làm con gái của ba mẹ. Tôi tự hào về ba mẹ rất nhiều. Tôi hãnh diện về gia đình mình, tôi cố gắng sống tốt ơn gọi Chúa ban để khỏi phụ lòng đấng sinh thành. Tôi học được từ gia đình mình về tình yêu thương, sự tha thứ, lòng quảng đại hy sinh. Sớm chiều vất vả mưu sinh ba mẹ chẳng có chút thời gian cho chính bản thân mình. Khi tôi sống trọn vẹn yêu thương trong môi trường gia đình tôi mới có thể sống tròn đầy với tình yêu nơi cộng đoàn trong hiện tại.

      Năm Tập, Năm hồng phúc, thời gian trăng mật với Chúa Giêsu trong nếp sống theo linh đạo Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn.

Tôi biết mình không thông minh, tài giỏi, duyên dáng như bạn bè đồng trang lứa nhưng Chúa lại chọn tôi, phải chăng là do tình thương nhưng không của Thiên Chúa và chính Ngài đã ngỏ lời và chuẩn bị cho tôi ngay khi tôi thành hình trong lòng thân mẫu. Nhận ra tình thương của Chúa và con đường ngài mời gọi tôi bước theo, cảm nhận được ơn gọi của mình là một huyền nhiệm, tôi hết lòng trân trọng, nâng niu như bảo vật và cố gắng làm triển nở trong mọi giây phút cuộc đời. “Chúa là tất cả, có Chúa có tất cả” tôi xin xác tín và mãi mãi dâng lời tạ ơn:

Chúa ơi! Con cám ơn Chúa

Mãi muôn đời con xin tạ ơn Ngài!

Dẫu đường theo Chúa hãy còn dài, nhiều cạm bẫy, lắm chông gai, chẳng biết tương lai thế nào nhưng con tin tưởng và hy vọng “Ơn Ta đủ cho con” ( 2 Cr 12,9) và “ai bền đổ đến cùng sẽ được cứu độ” ( Mt 10,22)

 Như vậy, con sẽ cố gắng từng ngày, từng giờ và mỗi lúc, bởi lắm khi con cũng có thể mệt mỏi, chán chường, buông xuôi và muốn bỏ cuộc. Uớc mong rằng bản thân hằng nỗ lực và sự nâng đỡ của nhiều người và ơn Chúa gìn giữ trợ giúp để con có thể bước đi theo Chúa bằng chính đôi chân của mình. Bởi đi theo Chúa là quyết định của con, con tự nguyện, con chọn lựa đi theo nên con phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Xin Chúa chúc lành cho hai năm tập của con, của chị em con.

       Con xin dâng Chúa Hội dòng thân yêu và ban muôn phúc lành trên từng chị em trong Hội dòng. Xin cho Hội dòng được bình an và việc tông đồ được triển nở khắp nơi và có nhiều ơn gọi mới tiếp nối trong linh đạo Mến Thánh Giá.

Con chào và hôn Chúa nhiều,

Maria Y DÚY

Tập Sinh năm I