Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

Những chặng đường tình yêu

Những chặng đường tình yêu

Người vô tội cam lòng mang án tử

Hạt lúa mì vùi trong đất tự vong

Những bông lúa có nghe mầm tách vỏ

Để đớn đau đấm ngực thật trong lòng

Thập giá nặng vai lưng nào chịu thấu

Gai nhọn xuyên đâm máu chảy dầm dề

Ôi! Vầng trán Con Chúa Trời yêu dấu

Trần gian này sao vẫn cứ u mê

Người ngã xuống cho Adam đứng dậy

Địa đàng xưa lời cám dỗ ngọt ngào

Người ngã xuống, tiếng hò reo vang dậy

Tựa rắn thì thầm: trái cấm trên cao

Mẹ gặp con đã vàng phai ngọc nát

Nhìn thân con nghe muối xát trong lòng

Bê bết máu vết đòn roi ngang dọc

Tội đời ơi! Máu Thánh chảy ròng ròng

Người gánh lấy nỗi buồn ngàn vạn núi

Ngày qua ngày như thể chuyện tự nhiên

Con vác nhẹ chút bụi mù trong gió

Đã run lên như chân bước men triền

Khuôn mặt ấy hai nghìn năm vẫn thế

Vẫn đau thương nhẫn nhục đến vô cùng

Những khuôn mặt hàng ngày qua trên phố

Em có nhìn ra trong mắt thật buồn

Người lại chúi đầu nằm dài trên đất

Vụt roi da, bầy dã thú nhảy mừng

Tôi lặng lẽ ngồi cộng trừ được mất

Người cứ nằm và tôi cứ dửng dưng

“Ngươi hãy khóc thương ngươi cùng con cháu”

Tội tình này ai trả nổi trăm năm

Ngươi rửa tay làm sao cho sạch máu

Giêrusalem gạch đá tan tành

Tàn hơi sức, Người sóng soài ngã xuống

Lần thứ ba hay lần cuối phận người

Đường lên núi sao dài như bất tận

Nắng bụi mịt mù, máu đổ lệ rơi

Từng manh áo chúng lột ra chia hết

Tấm thân trần trời nắng đổ chang chang

Lằn dọc lằn ngang hằn sâu vết tích

Đấng từ trời không một mảnh che thân

Người nằm ngửa trên thập hình nhơ nhuốc

Một mớ gai khô làm gối tựa đầu

Tiếng đinh đóng, tiếng nhạo cười quen thuộc

Mới hôm qua, lá còn mướt xanh màu!

Treo lên cao như rắn đồng sa mạc

Ngọn giáo thâu qua, giọt máu cuối cùng

Gục đầu xuống nhấc loài người khỏi đất

Dang tay ôm tròn sông suối bao dung.

Mạc Tường (Bình Định)